Tháng Mười rồi đấy
Dẫu chỉ là tháng 10 tây lịch, nhưng đã thấy không khí mùa gặt khắp nơi, mùa no đủ, mùa của ước vọng ngàn đời của cha ông cụ kỵ nhà y, thành phần bần nông, bản thân phụ thuộc
Thì đây:
"Bao giờ cho đến tháng Mười
Bát cơm đầy ắp, con cá chuồi nằm ngang"
Nhưng giờ người ta nhớ đến tên một bộ phim thời tiền đổi mới hơn câu ca dao này
Tháng no đủ thì đi chơi thôi
Chùa Tây Thiên Vĩnh Phúc
Lên chùa giờ không vất vả, 200 ngàn (15 kg gạo) là có 5 phút vi vu trên ngọn cánh rừng thẳng tới chùa không mất một giọt mồ hôi
Đại lão mộc Thông mã vĩ 1500 năm tuổi
Cáp treo Tây Thiên
Được tỉnh chủ nhà mời vào nhà hát nhớn xem hát
Và trở lại làng Chiềng với cái máng lợn sứt mẻ
"Con đi chuyến này cố chí làm ăn, bao giờ có bạc trăm con mới về, không có tiền, sống khổ sống sở ở cái làng này, nhục lắm !...". (Lời con trai lão Hạc)
Người theo dõi
Thứ Năm, 8 tháng 10, 2015
Thứ Hai, 21 tháng 9, 2015
Làm chùa, tạc tượng, đúc chuông
Làm chùa, tạc tượng, đúc chuông
Ba công đức ấy thập phương nên làm
Dân gian bảo vậy
Chiều ngày 20/9/2015 tức 08/8 Ất Mùi, năm 2559 Phật lịch, Ban Trị sự giáo hội Phật giáo Việt Nam tỉnh Lạng Sơn đã làm lễ An vị Long cốt cất nóc và đúc chuông chùa Tân Thanh (500kg) tại xã Tân Thanh, Văn Lãng.
Thời tiết đẹp, nắng to, khi bắt đầu làm lễ thì trời bỗng râm mát có lắc rắc vài hạt mưa, quan khách, tăng ni phật tử bốn phương hoan hỷ về dự và cung tiến rất đông. Nghi lễ ngắn gọn, không có diễn văn rất dài dòng như thường thấy ngoài đời. Phận tụng kinh niệm phật cũng không dài, trước đó đã có làm lễ phía dưới chùa tạm.
Hòa thượng Thích Quảng Tùng, Trưởng Ban Trị sự giáo hội Phật giáo Việt Nam tỉnh Lạng Sơn và các vị quan khách của tỉnh làm lễ an vị Long cốt cất nóc chùa Tân Thanh hồi 15h06' 20/9/2015
Lễ đúc chuông
Quan khách và tăng ni phật tử dự lễ
Quang cảnh sau buổi lễ
Mỗi người góp một viên ngói xây chùa
Kinh nhà Phật
Ba công đức ấy thập phương nên làm
Dân gian bảo vậy
Chiều ngày 20/9/2015 tức 08/8 Ất Mùi, năm 2559 Phật lịch, Ban Trị sự giáo hội Phật giáo Việt Nam tỉnh Lạng Sơn đã làm lễ An vị Long cốt cất nóc và đúc chuông chùa Tân Thanh (500kg) tại xã Tân Thanh, Văn Lãng.
Thời tiết đẹp, nắng to, khi bắt đầu làm lễ thì trời bỗng râm mát có lắc rắc vài hạt mưa, quan khách, tăng ni phật tử bốn phương hoan hỷ về dự và cung tiến rất đông. Nghi lễ ngắn gọn, không có diễn văn rất dài dòng như thường thấy ngoài đời. Phận tụng kinh niệm phật cũng không dài, trước đó đã có làm lễ phía dưới chùa tạm.
Hòa thượng Thích Quảng Tùng, Trưởng Ban Trị sự giáo hội Phật giáo Việt Nam tỉnh Lạng Sơn và các vị quan khách của tỉnh làm lễ an vị Long cốt cất nóc chùa Tân Thanh hồi 15h06' 20/9/2015
Lễ đúc chuông
Quan khách và tăng ni phật tử dự lễ
Quang cảnh sau buổi lễ
Kinh nhà Phật
Thứ Năm, 3 tháng 9, 2015
Một phần tư thế kỷ
Đời người tưởng dài nhưng hóa ra ngắn
Chớp mắt đã 1/4 thế kỷ
Thời gian tưởng là ngắn nhưng so với đời người hóa ra dài lặc lè...
Gần 25 năm kể từ lần thứ hai trong đời đặt chân đến Bãi Cháy ngày 04/8/1982, khi bà con làng Chiềng vừa cấy xong vụ hè thu trên những khoảnh ruộng cuối cùng.
Tiếc là giáo làng Chiềng không giữ được cái ảnh năm đó
Nhưng 1990 thì y giữ được
Khi đó y là sinh viên năm thứ 2 giáo học, đầu bù răng bựa và đói thối mồm, bụng dính vào lưng, tay xương xảu như mô hình trong phòng thí nghiệm, dép lê tổ ong thần thánh, áo xanh trứng sáo và chiếc đồng hồ POLJOT, niềm mơ ước của nhiều giáo sinh khi lên bục giảng thỉnh thoảng giơ tay liếc đồng hồ tránh bị cháy giáo án, dù rằng vài hôm nó lại giở chứng nghỉ giải lao một lần. Đi du lịch theo Đoàn TNCSHCM của trường ĐHSP(Có tý chức sắc trong lớp, he he) chứ y làm chó gì có tiền, bọn nhà quê ra tỉnh đa phần là lũ bần nông chốc mép nhưng sáng lý lịch và tự hào .
Trong ảnh y đứng ở cầu tàu, sau lưng là phà Bãi Cháy, với những cánh buồm nâu xa xa (Mấy cái đã buông neo, hạ buồm chỉ còn thất các cột buồm. Chạy bằng sức gió chả tốn kém lại thân thiện môi trường sao giờ lại bỏ hết nhỉ?)
Và 25 năm sau thì nó như thế này đây, vật đổi sao rời, y vẫn đứng chỗ đó. Chỗ phà Bãi Cháy nay đã có cầu Bãi Cháy dây văng to đẹp cũng nhất nhì gì đó (Y nghe quá trình xây dựng và sử dụng cây cầu này kể lại cũng được vài entry nhẽ hay ho phết), cánh buồm nâu nay chỉ thấy trong thơ ca và ký ức của những người già. Trước kia dân thiếu ăn không vui chơi tắm táp, giờ sau lưng y đầy người dù rằng nước chỗ đó thì bẩn thôi rồi, xa xa phố xá dày đặc hơn xưa. Già và đậm đà, có vẻ không đói nữa, dáng đứng thẳng hơn, hai tay đút túi quần thong dong, không tạo dáng hình đất nước chữ S như trước nữa, tóc tai gọn ghẽ do thời gian, tuổi tác bào mòn, răng không bựa nhưng là đồ giả đến 1/10, túi áo ngực có thêm cây bút bi Thiên Long giá 3,5 ngàn Việt Nam đồng, y đã sắm được giầy tây để biện sau hơn hai mươi năm ra trường, hình như có tý sự tử tế hơn, ít nhất là dáng vẻ bề ngoài.
Chớp mắt đã 1/4 thế kỷ
Thời gian tưởng là ngắn nhưng so với đời người hóa ra dài lặc lè...
Gần 25 năm kể từ lần thứ hai trong đời đặt chân đến Bãi Cháy ngày 04/8/1982, khi bà con làng Chiềng vừa cấy xong vụ hè thu trên những khoảnh ruộng cuối cùng.
Tiếc là giáo làng Chiềng không giữ được cái ảnh năm đó
Nhưng 1990 thì y giữ được
Khi đó y là sinh viên năm thứ 2 giáo học, đầu bù răng bựa và đói thối mồm, bụng dính vào lưng, tay xương xảu như mô hình trong phòng thí nghiệm, dép lê tổ ong thần thánh, áo xanh trứng sáo và chiếc đồng hồ POLJOT, niềm mơ ước của nhiều giáo sinh khi lên bục giảng thỉnh thoảng giơ tay liếc đồng hồ tránh bị cháy giáo án, dù rằng vài hôm nó lại giở chứng nghỉ giải lao một lần. Đi du lịch theo Đoàn TNCSHCM của trường ĐHSP(Có tý chức sắc trong lớp, he he) chứ y làm chó gì có tiền, bọn nhà quê ra tỉnh đa phần là lũ bần nông chốc mép nhưng sáng lý lịch và tự hào .
Trong ảnh y đứng ở cầu tàu, sau lưng là phà Bãi Cháy, với những cánh buồm nâu xa xa (Mấy cái đã buông neo, hạ buồm chỉ còn thất các cột buồm. Chạy bằng sức gió chả tốn kém lại thân thiện môi trường sao giờ lại bỏ hết nhỉ?)
Và 25 năm sau thì nó như thế này đây, vật đổi sao rời, y vẫn đứng chỗ đó. Chỗ phà Bãi Cháy nay đã có cầu Bãi Cháy dây văng to đẹp cũng nhất nhì gì đó (Y nghe quá trình xây dựng và sử dụng cây cầu này kể lại cũng được vài entry nhẽ hay ho phết), cánh buồm nâu nay chỉ thấy trong thơ ca và ký ức của những người già. Trước kia dân thiếu ăn không vui chơi tắm táp, giờ sau lưng y đầy người dù rằng nước chỗ đó thì bẩn thôi rồi, xa xa phố xá dày đặc hơn xưa. Già và đậm đà, có vẻ không đói nữa, dáng đứng thẳng hơn, hai tay đút túi quần thong dong, không tạo dáng hình đất nước chữ S như trước nữa, tóc tai gọn ghẽ do thời gian, tuổi tác bào mòn, răng không bựa nhưng là đồ giả đến 1/10, túi áo ngực có thêm cây bút bi Thiên Long giá 3,5 ngàn Việt Nam đồng, y đã sắm được giầy tây để biện sau hơn hai mươi năm ra trường, hình như có tý sự tử tế hơn, ít nhất là dáng vẻ bề ngoài.
Thứ Hai, 31 tháng 8, 2015
Vãi cả thật thà
Hồi vào học đầu cấp 3, y phải tập quân sự, ấy là môn bắt buộc khi đất nước còn chưa dứt tiếng súng khoảng những năm 83, 84.
Gọi là tập quân sự nhưng cũng không có súng đạn mà vũ khí chỉ là cây gậy và 2 quả lựu đạn bằng gỗ do học sinh tự chuẩn bị nên mỗi đứa một kiểu chả theo kích cỡ, hình thù nhất định gì cả, gậy thì đứa to, đứa nhỏ, đứa ngắn, đứa dài, đứa bằng tre, đứa bằng gỗ. Lựu đạn thì đứa hình quả dứa, đứa dài đuỗn, có đứa còn hoa văn khoang khoáy vẽ vời, nhưng nhìn chung là liếc qua cũng biết nó giống quả lựu đạn. Ấy vậy mà cũng lăn lê bò toài, đi đều, ném lựu đạn..cả nửa tháng trời. Cả ba năm học y chưa từng được sờ vào cây súng sắt xem nó thế nào. Lúc ấy cứ tự nghĩ bé nhỏ như y thì giặc đến có khi lại hăng máu nhất ấy chứ chả chơi, he he
Y bé nhất nên bị đứng đầu hàng, trong khi thầy Tuyên, thầy An đang giảng thì ở dưới một số đứa vẫn lấy gậy chọc xuống đất rất mất trật tự. Y không chọc nhưng ngứa tay lấy lựu đạn gõ vào đầu gậy cốp cốp, inh tai. Vì là đứng hàng đầu nên bị thầy Tuyên bắt sống đứng lên trước cột cờ cùng dăm anh chị khác lớp trên và tuyên bố phạt bằng hình thức ...diễn lại việc chọc gậy xuống đất 100 lần. Y lấy hai quả lựu đạn gõ thật lực, nét mặt tỉnh bơ. Thầy hỏi tại sao thì trả lời rằng lúc nãy y gõ chứ không chọc. Cả trường cười và y được...đặc xá, di nhiên là mấy anh chị kia cũng được ...ăn theo.
Việc ấy có nhiều đứa nhớ đến tận bây giờ.
Điều ấy cho thấy y có tinh thần chấp hành tốt và trung thực. Đứa khác chắc gì đã chịu phạt và chịu thì chắc là chọc gậy xuống đất theo ý thầy chứ chắc gì đã lấy lựu đạn gõ rất miệt mài và ngẩng cao đầu như y??? ( Xem thêm: Thật thà, có phải lúc nào cũng tốt???)
Đến giờ y vẫn giữ hai cái tật ấy, đó là chấp hành tốt và trung thực
Phải chăng vì vẫn có hai cố tật ấy nên cuộc đời Anh giáo làng Chiềng vẫn cứ mãi khổ sở, lận đận đủ đường?
Có vài việc ngẫm thấy chắc là đúng thế rồi. Vãi cả thật với thà. He he
Gọi là tập quân sự nhưng cũng không có súng đạn mà vũ khí chỉ là cây gậy và 2 quả lựu đạn bằng gỗ do học sinh tự chuẩn bị nên mỗi đứa một kiểu chả theo kích cỡ, hình thù nhất định gì cả, gậy thì đứa to, đứa nhỏ, đứa ngắn, đứa dài, đứa bằng tre, đứa bằng gỗ. Lựu đạn thì đứa hình quả dứa, đứa dài đuỗn, có đứa còn hoa văn khoang khoáy vẽ vời, nhưng nhìn chung là liếc qua cũng biết nó giống quả lựu đạn. Ấy vậy mà cũng lăn lê bò toài, đi đều, ném lựu đạn..cả nửa tháng trời. Cả ba năm học y chưa từng được sờ vào cây súng sắt xem nó thế nào. Lúc ấy cứ tự nghĩ bé nhỏ như y thì giặc đến có khi lại hăng máu nhất ấy chứ chả chơi, he he
Y bé nhất nên bị đứng đầu hàng, trong khi thầy Tuyên, thầy An đang giảng thì ở dưới một số đứa vẫn lấy gậy chọc xuống đất rất mất trật tự. Y không chọc nhưng ngứa tay lấy lựu đạn gõ vào đầu gậy cốp cốp, inh tai. Vì là đứng hàng đầu nên bị thầy Tuyên bắt sống đứng lên trước cột cờ cùng dăm anh chị khác lớp trên và tuyên bố phạt bằng hình thức ...diễn lại việc chọc gậy xuống đất 100 lần. Y lấy hai quả lựu đạn gõ thật lực, nét mặt tỉnh bơ. Thầy hỏi tại sao thì trả lời rằng lúc nãy y gõ chứ không chọc. Cả trường cười và y được...đặc xá, di nhiên là mấy anh chị kia cũng được ...ăn theo.
Việc ấy có nhiều đứa nhớ đến tận bây giờ.
Điều ấy cho thấy y có tinh thần chấp hành tốt và trung thực. Đứa khác chắc gì đã chịu phạt và chịu thì chắc là chọc gậy xuống đất theo ý thầy chứ chắc gì đã lấy lựu đạn gõ rất miệt mài và ngẩng cao đầu như y??? ( Xem thêm: Thật thà, có phải lúc nào cũng tốt???)
Đến giờ y vẫn giữ hai cái tật ấy, đó là chấp hành tốt và trung thực
Phải chăng vì vẫn có hai cố tật ấy nên cuộc đời Anh giáo làng Chiềng vẫn cứ mãi khổ sở, lận đận đủ đường?
Có vài việc ngẫm thấy chắc là đúng thế rồi. Vãi cả thật với thà. He he
Thứ Ba, 25 tháng 8, 2015
Tháng cô hồn
Thì nghe vậy chứ y đaau có tin gì cô hồn cô cốt! Nhưng thực sự là tháng của những phiền muộn, bực dọc vô cớ. Y tin một đieeuf là ông trời vốn rất công bằng, bởi thế không lẽ ông ta lại bất công với y. Tháng cô hồn rồi cũng qua đi, hy vọng y sẽ đwowcj đền đáp khi kết thúc tháng này. Cứ vô tư mà sống cho...nhẹ đũng quần, dân gian bảo thế. He he
À, mới đọc bài Đến khi công bố phiếu mới… ‘ngã ngửa’ trên Vietnamnet thấy mình cũng gặp tình huống này một lần, chả là năm đó bình xét thi đua, xong cũng có người gặp bảo tao vừa bỏ cho mày phiếu A đấy nhưng mà khi kiểm phiếu mình toàn B, C, chả có phiếu A nào cả, không lẽ nghe nhầm, he he. Nếu năm đó có vài phiếu A thì mình lại mang ơn sai địa chỉ. Miễn bình luận kiểu ném cát ngọn tre này nữa!
Vãi kl. Tự dưng muốn chửi bậy, he he
Muốn chửi nữa nhưng có nhiều bạn hiền đến chắc thấy bậy quá hoặc cám cảnh nên lặng lẽ ra về, có bạn cùng thông cảm chia sẻ nên giáo làng Chiềng cũng nguôi ngoai...nên thôi, he he
After rain comes fair weather!
À, mới đọc bài Đến khi công bố phiếu mới… ‘ngã ngửa’ trên Vietnamnet thấy mình cũng gặp tình huống này một lần, chả là năm đó bình xét thi đua, xong cũng có người gặp bảo tao vừa bỏ cho mày phiếu A đấy nhưng mà khi kiểm phiếu mình toàn B, C, chả có phiếu A nào cả, không lẽ nghe nhầm, he he. Nếu năm đó có vài phiếu A thì mình lại mang ơn sai địa chỉ. Miễn bình luận kiểu ném cát ngọn tre này nữa!
Vãi kl. Tự dưng muốn chửi bậy, he he
Muốn chửi nữa nhưng có nhiều bạn hiền đến chắc thấy bậy quá hoặc cám cảnh nên lặng lẽ ra về, có bạn cùng thông cảm chia sẻ nên giáo làng Chiềng cũng nguôi ngoai...nên thôi, he he
After rain comes fair weather!
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)

