Người theo dõi

Thứ Năm, 16 tháng 11, 2017

Bạn đã biết cách hưởng thụ chưa?

Nhiều người cho rằng như vậy là viển vông, ăn còn chưa đủ hưởng thụ cái gì. Đó là tư tưởng của thời bao cấp, nghèo đói, tự ti.
Người Việt mình vẫn còn tâm lý để dành, ăn uống cũng phải ăn dè, chỉ lo tích lũy, tiết kiệm cho con cháu mà như vậy là làm hư chúng và kìm hãm sự phát triển khi có tiền không đầu tư vào sản xuất, kinh doanh, từ thiện mà chỉ để tiền chết trong vàng, ngoại tệ và đất đai, thậm chí cất trong tủ trong khi không ăn tiêu, mua sắm, du lịch, hưởng thụ. Đời lúc nào cũng chìm trong lo toan, chắt bóp, không cả chú ý đến sức khỏe của mình mà không biết rằng đời người rất ngắn, khi ốm đau thì bao nhiêu tiền cũng không đủ chạy chữa. Cuộc đời chẳng được thảnh thơi.
Hôm nay lang thang trên mạng đọc bài "Bao giờ chúng ta ngừng kiếm tiền và biết cách hưởng thụ?" của Phan Thanh Nga thấy sao đúng quá, bạn ấy bảo khi ta qua tuổi 50-60 thì hãy chi tiêu những đồng tiền bạn cất giữ để đi du lịch, mua sắm thứ bạn thích, cho đi những gì có thể và đừng quan tâm nhận lại...ấy là biết hưởng thụ.
Y đã sắp cán mốc 50

Nào thì Y di hưởng thụ thôi, he he, trong ảnh là chân núi Phú Sỹ Nhật Bổn

Thứ Năm, 2 tháng 11, 2017

Vãng cảnh chùa Tân Thanh

Ngày mồng một tây lịch, y đi Tân Thanh và vãng cảnh chùa Tân Thanh, đây là ngôi chùa mới khởi công xây dựng cách đây vài năm từ nguồn tiền của khách thập phương công đức. Địa thế của chùa rất đẹp, ngay sát biên giới. Điều thú vị là các chữ trên chùa, bia, chuông đều bằng chữ quốc ngữ. Mỗi viên gạch đều ghi quốc hiệu Việt Nam. Ngày làm lễ cất nóc và khánh thành nơi thờ đức Thánh Trần và thờ Mẫu y cũng được nhà chùa mời tham dự.

Nhìn từ phía Tam quan




Thứ Bảy, 28 tháng 10, 2017

Cuối tháng du hý đồng bằng

Cuối tháng Giáo làng Chiềng quyết định du hý về miền biển và đồng bằng, điểm đến là Sầm Sơn, Thanh Hóa, Quỳnh Phụ, Thái Bình và Kim Bảng Hà Nam. Thấy dấu chân người làng Chiềng cũng đã đến nhiều nơi.
Một tháng trôi qua, không mới, không cũ vẫn là chờ đợi và hy vọng tràn trề....
Cuối thu se lạnh, Biển Sầm Sơn vắng vẻ


Đường thôn Quỳnh Bảo, Quỳnh Phụ, Thái Bình


Đền Đồng Sâm, Kiến Xương Thái Bình


Cây Đào tiên, Chùa Bà Đanh, Kim Bảng Hà Nam


Thứ Ba, 17 tháng 10, 2017

Trở lại Vịnh Hạ Long

Nếu kể từ lần đầu (8/1983) thì tròn 34 năm giáo làng Chiềng quay lại Vịnh Hạ Long và từ lần gần đây nhất cũng đã 17 năm có lẻ, đận Đoàn TNCSHCM trường ĐHSP Việt Bắc cho các cán bộ đoàn tiêu biểu đi tham quan.. Sau đó y đi Quảng Ninh rất nhiều nhưng chưa lần nào ra vịnh, chỉ mon men tắm táp quanh bờ.

Hòn gà chọi 



Tình Công - Nông


và ...lái Công Nông ở làng Chiềng



Thứ Hai, 2 tháng 10, 2017

Kể chuyện Phù Tang qua ảnh

Tokyo sạch đẹp



Nhà hàng Nhật Bản


Nơi diễn tập xử lý sự cố vỡ đường ống nước ở tỉnh Kanagawa


Tượng võ sỹ Samurai ở Công viên Hoàng cung Nhật Bản, thủ đô Tokyo

Đêm mưa Tokyo



Sefie


Làng cổ chân núi Phú Sỹ



Cây Tùng 300 năm tuổi


Trạm số 5, lưng chừng núi Phú Sỹ


Chủ Nhật, 24 tháng 9, 2017

Trở lại xứ Phù Tang

Hơn 1 năm sau, giáo làng Chiềng lại có dịp quay lại Tokyo, Osaka và thăm nhiều nơi khác của xứ sở hoa anh đào. Vẫn vậy, nhịp sống vội vã công nghiệp. Nhiều sự kỳ bí về phát trien thần tốc của họ mà chưa hiểu được.

Hoàng cung mùa thu 2017...


...và mùa đông 2016


 Cầu Mắt kính trong hoàng cung 2016



...và 2017




Làng cổ dưới chân núi Phú Sỹ 2016




Và cách đây một tuần





Thứ Năm, 17 tháng 8, 2017

Chỉ là hòn đá

Hòn đá chẳng biết nói năng
Vậy mà có nhiều hòn đá lại được thổi hồn vào làm cho bao người phải đến xem, sờ mó, chụp ảnh và ...làm thơ
Hòn đá Tô Thị Vọng phu ở Lạng Sơn; đá gà chọi ở vịnh Hạ Long, đá Trống Mái ở Kiên Giang (nghe đâu đã bị sập hòn trống), rồi thì đá bàn cờ, đá hình ông tượng, đá hình mặt Quỷ (Chi Lăng, Lạng Sơn), đá với nhiều hình thù kỳ quái khắp nơi trên trái đất tùy vào trí tưởng tượng của con người và mỗi người.

Và đây là hòn Trống Mái ở Sầm Sơn, Thanh Hóa (Đủ cả hai hòn nhé)


Thứ Hai, 7 tháng 8, 2017

Với trẻ con, khóc là xong mọi chuyện

Đã có lần y nói vậy, với trẻ con khóc là xong mọi chuyện, không như người lớn khổ đau, phiền não ủ mưu, tính kế mỗi khi gặp khó khăn trắc trở đường đời hay bị ai đó gây thì chuốc oán hoặc có khi chỉ là một cú sơ ý ngã trẹo chân.
Nhưng vậy mà không phải vậy, trẻ con cũng có suy nghĩ riêng của chúng, có khoảng trời riêng mà mãi mãi người lớn chả chịu hiểu, dù rằng người lớn thì ai cũng đã từng là trẻ con. Cho nên hiểu chúng rất khó, chúng cũng nhớ lâu, thù dai, người lớn không hiểu thì không gần gũi được chúng và luôn sai lầm trong giáo dục khi cho rằng chúng chỉ là trẻ con nên hay áp đặt.
Mùa hè này đã 2 lần y hứa cho Tơn đi chơi xa nhưng đều không thực hiện được một lần do chủ quan và 1 lần do khách quan trời mưa nên lần này dù mưa tầm tã y vẫn quyết đi vì không muốn thất hứa. Cũng may là chỉ mưa ngày đầu, hôm sau hết mưa nên phần nào chiều lòng được cậu út.

Đường phố Móng Cái ngập sâu trong nước


Rồi cũng ra được biển




Thứ Tư, 2 tháng 8, 2017

Làng Chiềng mùa hạ

Xưa làng Chiềng vào hạ cũng rất náo nhiệt, dù rằng dân số có khi bằng phân nửa bây giờ mà thôi. Tinh mơ tiếng mõ trâu lốc cốc ra đồng, tiếng gọi nhau đi bừa mải để cấy, tiếng người lớn quát trẻ con làm việc nhà, việc đồng áng, tiếng vợ chồng cãi nhau, tẩn nhau lụp bụp. Tiếng vỗ mít đâu đó, tiếng chim gọi vịt thảm thiết. Trưa về tiếng hò reo ở vực Là Lìu vọng 9 vàn hang. Vào mùa vẫn thi thoảng tiếng rao đóng cối (Cối xay thóc), đổi kẹo, đậu phụ nhà Khoắn. Sau này có thêm tiếng còi bán kem pe pót, pe pót lảnh lót vui tai.
Tuần rồi y cũng về làng nhằm ngày hạ nhưng đường làng đã đổ bê tong, dậu cúc tần, dâm bụt không còn nữa, nhà ai cũng kín cổng cao tường, đường làng sạch sẽ không còn phân trâu vì trâu bán hết chuyển sang trâu sắt, làng đông gấp đôi nhưng đi Sam Sung, đi bãi vàng miệt Lào Cai tiệt cả, chỉ còn bà già, con nít ở nhà. Vực Là Lìu không còn sôi động vì con suối trong vắt năm xưa nay nhỏ như con mương nước đục ngầu lều phều đầy nilon và Kotex đã qua sử dụng, chả ai còn dám tắm nữa.

Mít làng Chiềng lên đường ra tỉnh



Nắng trưa đường làng


Mẹ già tựa cửa tiễn con trai


Thứ Hai, 24 tháng 7, 2017

Làng con rùa

Nhiều lần y kể về làng Chiềng thân thương của y hình con rùa. Ấy là do dân làng hình dung thế và quan sát trên đỉnh núi đường Bãi Chuối hay Thùng Tý thôi chứ gần đây y mới mục sở thị từ trên tầu bay khi bay đi Trung Quốc qua làng. Tiếc là y không chụp ảnh lại; thì đây y mới xem bản đồ vệ tinh thì không khác gì trên tầu bay hay trên đỉnh Thùng Tý vậy.

Ảnh chụp con Rùa làng Chiềng (Phải chăng vì thế mà làng chậm phát triển???)



Đường ra khỏi làng con Rùa







Thứ Bảy, 1 tháng 7, 2017

Quyền trẻ em

Có mấy ai trong chúng ta đã thấu hiểu hết quyền trẻ em chính đáng và khát khao những gì mà trẻ em được hưởng dù rằng mỗi chúng ta không ai sinh ra đã tự là người lớn. Chúng cũng có quyền riêng tư, quyền suy nghĩ độc lập và quyền cá nhân như người lớn, có điều là chúng ta chẳng chịu để ý, quan tâm hoặc đôi khi tặc lưỡi: trẻ con ấy mà...bi kịch lại có khi từ đó mà ra!
Một hôm thấy cu Tơn đưa cho bố tờ giấy bảo bố thử ký vào chỗ này (Hóa ra cũng biết giá trị, quyền lực ghê gớm của chữ ký rồi đó). Bố hỏi để làm gì, con chỉ cười không nói, bảo cứ ký đi để con xem, bố cũng ký và quên đi. Cho đến một hôm bố vào phòng riêng của con nghỉ trưa khi con đi vắng thì thấy chữ ký bố ở đây. (Hóa ra bố mẹ cũng được hưởng quy chế tối huệ quốc, he he)
Thôi thì để đây và...không nói gì


Thứ Ba, 27 tháng 6, 2017

Vu vơ

Tháng 6 sắp qua, chả mấy chốc lại tháng 7. Thời gian trôi sao mà nhanh chẳng thế mà mình nhanh già. Thời gian không còn thấy lâu và đủng đỉnh như hồi còn trẻ. Rồi ngoảnh đi ngoảnh lại lại "vài mươi bữa nữa tết rồi hết năm" như chơi.
Con cái cũng lớn, gánh nặng cơm áo không còn ám ảnh nữa, chỉ mong luôn có sức khỏe và gặp những điều may mắn trong đời. May mắn đôi khi chỉ là sự bình yên, chỉ là đi qua một con đường an toàn và kịp ghé vào hiên nhà khi cơn mưa vừa sầm sập đến chứ chẳng mong gì trúng Vietlott hay thăng quan tiến chức như diều. Cổ nhân dạy biết đủ là đủ còn gì?!


 Vuon nha


Chủ Nhật, 4 tháng 6, 2017

Tháng 6 giời về

Mới tháng 6, âm lịch moiws giữa tháng 5 mà trời đã nóng đến trên 40 độ. Năm nay có hai tháng 6, thởi tiết thất thường, các cụ bảo giời về hay có điềm gì đây. Ai đời tháng 5, tháng sáu mà buổi sáng có khi phải mặc áo khoác, lại có ngày như hôm qua trời nóng trên 40 độ hầm hập, đường xã vắng hoe vì nóng, người ra phố ngồi trên xe máy mà như ốp lếp 2 quả trứng cút.
Xưa các cụ bảo "lấy vợ mùa hè, bò què tháng 6 nhưng sáng nay vẫn thấy thiên hạ bắc rạp trưng hoa song hỷ như thường

Mới sáng lên sân thượng đã thấy nắng chói chang




 Tháng 6 u lên chơi với giáo làng Chiềng, ngồi đọc báo giữa nhà trong nắng chiều oi ả


Mũi Chùa, Tiên Yên quán cây Phượng rực cháy đã bị dân Lạng Sơn đánh chiếm 100%




Ngoài trời đang trên 40 độ




1/6 chen chúc trong cái nóng ngột ngạt



Thứ Ba, 23 tháng 5, 2017

Bâng khuâng tháng 5

Tháng 5 về có gì đó cứ bâng khuâng, chẳng phải giao mùa, cũng chẳng phải se lạnh mà cồn cào nỗi nhớ. Vậy đã 30 năm ngày ra trường, ngày ấy y đúng bằng tuổi thằng lớn của y bây giờ. 30 năm cha của Y đã vắng bóng trên cõi đời này
Y cũng đã gần chạm ngũ tuần, cái tuổi biết được mệnh trời, cái tuổi sức khỏe đã đổ đèo phía bên kia, thành ra ai cũng ra sức phanh nó lại, luyện tập thể dục bắt đầu được chú ý
Tháng 5 bâng khuâng, hay có giao thời về công việc, sự nghiệp, hay có nhiều cung bậc tình cảm lắm lúc căng như dây đàn
Lo gì cơ chứ, tự an ủi vậy và buông bỏ cho lòng thanh thản nhưng khi quên đi điều đó lại vẫn thấy lo, he he
Đức Đạt - Lai Lạt Ma từng nói, đại ý: Việc có thể giải quyết được chẳng có gì phải lo, việc không thể giải quyết được có lo lắng cũng chả ích gì, vậy thì việc gì mà phải lo?
Chả có gì lo
Giáo làng Chiềng vẫn là anh giáo làng Chiềng ung dung, tự tại đón chào mùa hè vừa tới.