Người theo dõi

Thứ Tư, 20 tháng 11, 2013

Ngày nhà giáo Việt Nam 20/11 năm nay


Hôm nay lớp học ở hội trường lớn. Thấm thoắt vậy mà y đã ra trường hơn 20 năm, vật đổi sao rời, tên mái trường đại học sư phạm ngày xưa y đã gắn bó cũng chỉ còn trong ký ức, thầy cô của y nghỉ hưu đã nhiều, nhiều thầy đã đi xa. Đường đến ga cuối của y cũng chẳng còn xa ngái nhưng y thấy hài lòng với danh phận của mình dẫu rằng "phận mỏng cánh chuồn"  vì y chỉ cần thế và có muốn khác thế cũng không thể. Đường xa, gánh nặng khắc đi khắc đến, âu cũng là lẽ trời
Những bông hoa làm lòng y ấm lại...
Cuộc đời chưa phải đã là không đáng sống, vấn đề là mình sống ra sao thôi, vui vẻ, vừa lòng dù là sống mòn thì cũng vẫn hơn bon chen, đố kỵ, tỵ hiềm. Hãy bỏ mặc những gì âu lo, phiền muộn ngoài đời thường, đừng bận tâm gì như bậc Á thánh được toàn dân tiếc thương khi Người ra đi mới thất tuần đã từng nói vậy.
"Một con đò sang ngang
Ôi lòng thầy mênh mang...
Tiếng hát cất lên ngoài sân trường làm y rưng rưng xúc động





Tấm bưu thiếp lớp chúc mừng y nhân ngày 20/11/2013





Thứ Ba, 19 tháng 11, 2013

Impression Sanjie Liu

Chương trình "Ấn tượng chị Ba Lưu" (Impression Sanjie Liu) quả là hoành tráng khó tưởng tượng ra và càng khâm phục tài năng của Trương Nghệ Mưu biến cái không thể thành cái có thể. Nội dung cũng dung dị xoay quanh chuyện tình nhưng được sân khấu hóa nên rất thơ mộng say đắm.
Sân khấu trên dòng sông Li tĩnh lặng mờ ảo và bối cảnh núi rừng uy nghiêm hùng vĩ như trong thần thoại, khán đài 3000 chỗ chật cứng người với giá vé không hề rẻ khoảng gần 700k VND.
Đèn rọi rạng núi xa xa mờ ảo như tranh vẽ, dàn ánh sáng âm thanh cực tốt và cực đại làm cho mặt sông như có hồn. Đây cũng chính là phim trường đóng các phim nổi tiếng của TQ trong đó có Tây Du ký
Diễn viên khoảng 500 người dân làng sở tại, ban ngày cày cấy, tối lên sân khấu diễn. Con trâu trong cảnh diễn cũng có lương 500 tệ/tháng, chủ nhiệm lớp Tần Chí Cường cho biết.

Quán rượu trước cổng nơi biểu diễn



Khán đài đông nghịt người


Sân khấu trên sông Li hoành tráng với 500 diễn viên


Dòng người phát sáng tưởng chừng vô tận trên dòng Ly giang



Chuẩn bị màn kết thúc


Đi xem về rồi, nhậu thôi!


Một đám cưới tại khách sạn


Bàn ghi quà tặng giống bên ta




Xe hoa


Thứ Ba, 5 tháng 11, 2013

Thầy Nông

Thầy người dân tộc Choang, dân tộc thiểu số nhưng lại là đa số ở Khu tự trị Dân tộc Choang Quảng Tây, Trung Quốc. Họ tên đầy đủ của Thầy là Nông Khắc Trung nhưng theo bên đó chúng tôi đều gọi là thầy Nông.
Thầy rất vui tính, sôi nổi và có mặt hầu hết các buổi lên lớp, thực tế của chúng tôi. Thầy có thể nói tiếng địa phương với học trò Tày Nùng mà không cần thông ngôn gọi là chảng Thổ tức là nói tiếng Thổ.
Tửu lượng của thầy rất khá và nhiệt tình trong các buổi liên hoan lớp. Thầy Nông bảo thầy huyết áp cao, mỡ máu cao, men gan cao, tuổi cao nhưng.... lương thì không cao và chức cũng không cao (Thầy là Viện trưởng, ngang Vụ trưởng bên ta)
Trên xe thầy bảo ở bên đó người ta đúc kết:
Khi 60 tuổi thì quan to hay quan nhỏ cũng như nhau (hưu)
Khi 70 tuổi nhà to nhà nhỏ cũng như nhau
Khi 80 tuổi tiền nhiều tiền ít cũng như nhau
Khi 90 tuổi đàn ông hay đàn bà cũng...như nhau
Khi 100 tuổi trở lên thì sống hay chết cũng ...như nhau
và thầy thì cũng sắp sửa không quan trọng gì quan to quan nhỏ nữa rồi....
Rồi cả xe cười vang!

Thầy Nông và y


 

Trong lớp


Trường Đảng Quảng Tây


Nhà sách Trường Đảng Quảng Tây


Giải lao


Học ngoài thực địa




Thứ Năm, 31 tháng 10, 2013

Có gì đâu mà ầm ĩ?

Y thấy cư dân mạng xôn xao bàn tán và "ném đá" cuốn sách của một cô bé mới ngoài hai mươi nhưng đã đi du lịch nhiều nước trên thế giới với số tiền ban đầu chỉ vẻn vẹn 700 $, người ta bới móc xoi mói và bầm dập không thương tiếc. Nhân xuống thủ đô có việc, y rẽ qua hiệu sách Tiền Phong 17B Ngọc Hà mua và đọc một mạch xong rồi ngơ ngác vì đó là một cuốn sách đơn thuần chỉ kể lại chuyện du lịch với những khó khăn vui buồn mà cô bé đã trải qua không có gì ghê gớm đến thế. Chắc cũng chẳng có quy định nào cấm cô ấy phải kể đúng 100% diễn biến chuyến đi, còn lương tâm, đạo đức ư? xa xỉ quá mà những gì người ta cho là không thực tế (vì người ta có đi đâu) thì cũng có vi phạm gì đâu cũng như bắt cô ấy phải kể hết tất cả các chi tiết đã xảy ra thì buồn cười quá. Đọc xong cuốn sách y thấy nhẹ nhõm và có phần vui vẻ vì những gì cuốn sách đem lại, tóm lại là vô hại và còn có phần có ích đấy chứ, làm Y vui vẻ cơ mà? Chắc cũng chẳng có ai bắt trước được cô bé làm như vậy sau khi đọc sách mà gọi là cổ súy cho những gì mà "người lớn" gọi là không được làm. Còn nhiều điều trong cuộc sống còn tồi tệ hơn vạn lần ấy chứ.
Đi, dấn thân, vượt qua được như vậy chắc không ít người khâm phục trong đó có y
Có gì mà phải ầm ĩ nhỉ? có khắt khe lắm không hay chỉ là lòng đố kỵ? He he he









Chủ Nhật, 27 tháng 10, 2013

Lại học Đại học



Thế là Y lại thành sinh viên thời gian ngắn, lần này là Guangxi University for Nationalities (Đại học Dân tộc Quảng Tây) ở thành phố Nanning, Khu tự trị Dân tộc Choang, Quảng Tây, Trung Quốc.
Trường tổng hợp này thành lập năm 1952 cũng là một trong những trường lớn ở Quảng Tây do Ủy ban Dân tộc Trung Quốc và Chính phủ Khu tự trị Dân tộc Choang Quảng Tây cùng quản lý, ngoài ra các thành phố thuộc Quảng Tây hầu hết cũng có trường Đại học.Trường có hơn 20.000 sinh viên chính quy tập trung dài hạn theo học và trên 600 sinh viên nước ngoài từ 29 nước theo học. Chúng tôi ở khách sạn 4 sao của trường nằm ngay cổng phụ gọi là khách sạn Hồ Tương tư (Xiangsihu International Hotel). Trong trường có Hồ Tương tư rộng đẹp và nổi tiếng thơ mộng  ở Miền Nam Trung Quốc
Việc học thì suốt đời không kể, y chỉ kể chuyện ngoài học mà thôi.

Cổng phụ của trường




Một cổng phụ khác



Đây mới là cổng chính của Guangxi University for Nationalities



















  






Khai giảng


Với thầy Nông Khắc Trung, Viện trưởng Học viện Giáo dục thường xuyên (Chúng tôi thường gọi thân mật là thầy Nông)


Phó chủ nhiệm lớp Vi Hồng Nguyệt (Dân tộc Dzao, quê thành phố Hạ Trì hiện đang học bậc thạc sỹ tại trường nhưng vẫn nhiệt tình tham gia phục vụ lớp Việt Nam)


Hai em Vân và Duyên, sinh viên năm 4 khoa Tiếng Việt đã từng học ở Hà Nội 1 năm người dân tộc Choang quê Guillin và Nanning đưa lớp đi shopping ở Peace market


Trạm dừng nghỉ trên đường cao tốc



Và cũng nơi này 4 năm về trước, so với bây giờ y đã xuống mã như xe trượt dốc không phanh. Thời gian không chờ đợi ai cả...


Rồi y lại cố tươi tỉnh vớt vát khi chụp ảnh với Phó Chủ nhiệm lớp Lư Tiêu bên dồi chè của thôn Lương Thủy Tỉnh


Khách sạn 4 sao của trường


Chuẩn bị đi chơi thành phố bằng taxi